Phở bò tái chín
GIÓ MÙA THAO THỨC 🌻🌱🌸🌱🌼 Mình nhớ những sớm mùa đông ngày xưa, dậy đánh răng, rửa mặt mà hai hàm răng va vào nhau lập cập như gảy đàn. Thế mà mẹ đã dậy từ lâu rồi, khi trời còn tối sẫm cơ, mẹ phải tranh thủ lúc em còn ngủ, để nấu cơm cho cả nhà ăn sáng. Bóng mẹ in trên vách bếp cứ nhảy nhót theo ánh sáng của bấc đèn dầu. Có hôm em dậy theo mẹ, ngồi quấn lấy mẹ trong lúc nấu cơm. Sáng ra được bát cơm ăn với thức ăn thừa ngày hôm trước không thì lạc rang thả vào bát nước mắm, sang hơn là cá én, cá nhâm nướng - thứ cá mỏng tang, rặt xương là xương, mặn chát - cơ mà mình lại rất thích, thích luôn cả mùi khen khét khi nướng cá. Hồi đó hàng ăn sáng chỉ có xôi và bánh đa thôi. Tháng 1, 2 lần mẹ cho mấy xu ăn xôi sáng. Chõ xôi của bà Móm (thực tình là không biết tên bà là gì, cả xóm gọi bà như vậy vì bà rụng hết răng) mở ra thơm lừng, xôi được gói trong lá chuối cắt vuông vức, rắc thêm tẹo vừng nữa, mùi lá, xôi và vừng quyện lẫn vào nhau thành thứ mùi ký ức mà bây giờ tìm chả thấy. Thi thoảng lắm mẹ mới đưa tiền kèm theo cái bát ô tô sắt to đùng ra mua bánh đa của cô hàng xóm và xin thêm nước để về chan cơm. Cơm chan nước bánh đa kèm theo vài sợi bánh là món ngon nhất hồi ấy, mình vẫn nhớ mãi vị như phở: có quế, hồi, gừng, chao ơi thơm ơi là thơm! Mấy nay trời xứ Bắc lạnh lắm! Lạnh đến sắt se miền nhớ, thao thức cả một vùng trời yêu dấu. #Muonvipho
Pham Huyen